Kiều Thiếp full

Chương 10: Ánh mắt Chi Chi khẽ động, gỡ mặt nạ ra

/96
Trước Tiếp
Tác giả: Đông Thi Nương

Biên tập: B3

Gặp lại Thẩm tỷ tỷ đó là vào đêm ngày mùng bảy tháng giêng.

Chi Chi vừa mới gội đầu xong, đang ngồi hong khô tóc.

Nàng ngồi trước bàn trang điểm, bỗng nghe được có người gọi nàng.

“Chi Chi.”

Nàng vừa quay lại thì liền nhìn thấy Thẩm tỷ tỷ.

Thẩm tỷ tỷ đang nhìn nàng mỉm cười.

“Thẩm tỷ tỷ, tỷ đã trở lại rồi.” (từ chương này Bê sẽ đổi cách xưng hô của Thẩm tỷ tỷ và Chi Chi, bởi hai người đã thân nhau như tỷ muội.)

Thẩm tỷ tỷ gật đầu: “Chi Chi, mau cùng ta ra ngoài.”

“Hả?”

Thẩm tỷ tỷ tỏ vẻ thần bí: “Không phải ta đã đáp ứng là sẽ giúp muội tìm thanh niên tài tuấn sao? Ta tìm được rồi, giờ chỉ chờ muội thôi.”

Nàng ta bay bay trước mặt Chi Chi: “Tuyệt đối là thanh niên tuấn mỹ tài giỏi, muội mà không đi thì sẽ hối hận. So với Hướng tiểu tử kia thì tốt hơn nhiều.”

Chi Chi do dự: “Nhưng bây giờ đã trễ lắm rồi.”

“Yên tâm đi, có ta đây rồi, muội sợ cái gì. Không phải quỷ là đáng sợ nhất sao? Bây giờ có quỷ bảo vệ muội, muội còn sợ gì nữa?” Thẩm tỷ tỷ thúc giục Chi Chi: “Mau mau mau, thay bộ y phục đẹp mắt nhất của muội rồi cùng ta ra ngoài.”

Lần trước giúp A Đàm hoàn thành tâm nguyện, Chi Chi đã lấy chìa khoá cửa sau, cho nên lần này nàng ra ngoài cũng đặc biệt thuận lợi.

Nàng cầm trong tay một ngọn đèn, hơi chiếu sáng con đường phía trước.

Bởi vì tóc vẫn còn chưa khô nên đành xoã trên vai, nhưng lại lộn xộn quá, Chi Chi bèn dùng một sợi dây thắt lên, để cho đuôi tóc buông tự nhiên ở đằng sau.

Y phục là do Thẩm tỷ tỷ chọn cho nàng, Thẩm tỷ tỷ nói Chi Chi có làn da trắng như tuyết thì mặc đồ đỏ sẽ rất đẹp mắt, nhưng trong trường hợp tối nay thì Chi Chi không thể mặc đồ đỏ.

“Dưới ánh trăng, muội mặc màu thuỷ lam mới là đẹp mắt nhất.” Thẩm tỷ tỷ tỏ vẻ nắm chắc phần thắng.

Chi Chi có một bộ váy màu thuỷ lam, chính xác là màu trắng và màu xanh da trời pha lẫn với nhau thành tầng tầng lớp lớp, mỗi khi bước đi có thể nhìn thấy mũi giày của nàng lộ ra.

Con mắt của Thẩm tỷ tỷ rất tốt, bởi vì thời điểm Chi Chi mặc bộ y phục này đi dưới ánh trăng, làn váy giống như phảng phất nhiễm ánh trăng vậy.

Hơn nữa khuôn mặt trứng ngỗng của nàng không hề trang điểm, quét sạch đi tất cả dáng vẻ yêu mị diễm lệ thường ngày.

Ngọn đèn trong tay Chi Chi khiến nàng giống như một nàng tiên đang đi tản bộ dưới bầu trời trăng.

“Thẩm tỷ tỷ, chúng ta đang đi đâu vậy?”

“Dĩ nhiên là đi gặp thanh niên tuấn mỹ tài giỏi rồi.”

Chi Chi nhìn Thẩm tỷ tỷ bay trước mặt mình: “Thanh niên tuấn mỹ tài giỏi tại sao nhất định phải gặp vào buổi tối?”

“Bởi vì...” Thẩm tỷ tỷ quay đầu lại: “Ta chờ lâu lắm rồi, tối nay mới đến lúc.”

Chi Chi không hiểu lời của Thẩm tỷ tỷ cho lắm.

Thẩm tỷ tỷ mang nàng đi hồi lâu, lại xuyên qua hết mấy ngõ hẻm, lúc đi tới đầu ngõ thì Thẩm tỷ tỷ ngừng lại.

“Chi Chi, muội tự đi vào đi.”

Chi Chi nhìn về phía Thẩm tỷ tỷ, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

Thẩm tỷ tỷ nhìn ra dáng vẻ sợ hãi của nàng: “Đừng sợ, cứ vào đi. Ta chỉ có thể đứng ở chỗ này, cứ yên tâm, ta sẽ ở đây bảo vệ muội, Chi Chi, mau vào đi.”

Chi Chi không hiểu tại sao Thẩm tỷ tỷ lại không đi vào cùng nàng, nhưng nàng cảm thấy Thẩm tỷ tỷ là một quỷ tốt, nhất định sẽ không lừa gạt nàng, cho nên nàng lấy dũng khí đi vào bên trong.

Con ngõ rất sâu, xung quanh yên tĩnh vô cùng, Chi Chi chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của mình.

Tiếng giày thêu bước trên nền gạch.

Lúc Chi Chi đi được một nửa, không hiểu tại sao trong lòng lại nổi lên một loại trực giác, cứ cảm thấy người ở sâu bên trong con ngõ này sẽ là một người khiến nàng khiếp sợ, thanh niên tuấn mỹ tài giỏi gì mà lại ở trong ngõ hẻm này vào nửa đêm cơ chứ?

Nàng quay đầu nhìn lại, đã không còn thấy Thẩm tỷ tỷ đâu nữa.

Nàng đứng tại chỗ chần chừ hồi lâu, chân không nhịn được mà lui về phía sau một bước.

Mặc dù Hướng Thanh Sư lạnh nhạt, nhưng nàng vẫn có thể cố gắng một chút.

Thanh niên tuấn mỹ tài giỏi mà buổi tối ở trong ngõ nhỏ doạ người như vậy, hay là cứ thôi đi.

Nói không chừng còn lạnh lùng hơn cả Hướng Thanh Sư ấy chứ.

Nhưng mà...

Dù sao cũng vẫn là ý tốt của Thẩm tỷ tỷ, thôi thì cứ thử đi xem một chút xem sao.

Chi Chi khẽ cắn răng, nắm chặt chiếc đèn trong tay, kiên định đi về phía trước.

Lần này đi không bao lâu thì nàng nhìn thấy một bóng người nằm trên mặt đất.

Người nọ mặc một thân đồ đen, hình như là đang bị thương.

Ừm.

Người bị thương là thanh niên tuấn mỹ tài giỏi?

Thẩm tỷ tỷ bảo nàng đi cứu người, mục đích là để sau đó đối phương lấy thân báo đáp sao?

Chi Chi do dự tiến tới, đối phương lại còn đeo mặt nạ, nàng dùng chân đá đá vào chân đối phương, thấy đối phương không hề có phản ứng gì.

Chắc là ngất rồi.

Chi Chi ngồi xổm xuống nhìn thật kỹ.

Phát hiện trên đùi người nọ có một vết thương, vẫn còn đang ứa máu ra ngoài.

Chi Chi chưa từng xử lý qua những loại chuyện kiểu này, nàng suy nghĩ một chút, mới giơ tay xé ống quần bên đó của đối phương xuống.

Chất liệu y phục của đối phương nhất định là rất tốt, nàng phải dùng hết sức mình mới xé ra được.

Sau khi xé xong, nàng phân vân không biết bây giờ nên buộc vào miệng vết thương, buộc vào phía dưới vết thương hay là buộc vào phía trên vết thương.

“Chắc là cầm máu thôi, cũng không phải là bị rắn cắn.” Chi Chi cầm miếng vải vừa xé xuống băng chặt miệng vết thương, còn thắt nút lại cẩn thận.

Bởi vì giúp đối phương cầm máu nên trên tay Chi Chi cũng dính không ít máu, nàng có chút ghét bỏ chùi chùi vào quần áo đối phương.

Lúc này mới nhớ ra nàng vẫn còn chưa có nhìn thấy mặt mũi của đối phương.

Hẳn là sẽ thật anh tuấn đi.

Nhưng mà tại sao giữa đêm lại bị thương? Lại còn nằm ở nơi này?

Hơn nữa còn ăn mặc kỳ quái như vậy.

Người kia đeo một chiếc mặt nạ rất phổ thông.

Chính là một chiếc mặt nạ thuần màu đen, không có chút hoa văn nào.

Chi Chi nhìn chằm chằm vào gương mặt đeo mặt nạ ấy, từ từ đưa tay ra.

Lúc bàn tay chạm đến chiếc mặt nạ đó, dường như đầu ngón tay cũng đã chạm đến khuôn mặt của đối phương.

Lạnh như băng.

Ánh mắt Chi Chi khẽ động, gỡ mặt nạ ra.

Vừa mới gỡ ra, nàng liền bị doạ sợ ngã ngồi trên mặt đất.

Ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi.

Nàng nhìn khuôn mặt của người nọ, lại nhìn mặt nạ trong tay mình, vội vàng bỏ xuống.

Tại sao lại là hắn...

Khi nàng biến thành quỷ, cả ngày lẫn đêm đều chỉ nhìn chằm chằm vào người này.

Mà tâm nguyện lớn nhất của đời này chính là không bao giờ muốn đụng phải hắn, thế nhưng thật không ngờ lại phải gặp hắn sớm hơn cả đời trước.

Chi Chi không nghĩ quá nhiều, tay chân nàng như nhũn ra, phải cố gắng vịn vào tường mới có thể đứng lên.

Nàng cũng không dám nhìn người trên đất thêm một lần nào nữa, cứ thế xoay đầu bỏ chạy, cứ như người đang nằm dưới đất kia là một con mãnh thú vô cùng nguy hiểm.

***

Đời trước.

Khi nàng vừa mới bước chân vào phủ Công Chúa, cái gì cũng cảm thấy mới lạ, nhìn thấy ly trà cũng phải đưa tay ra sờ một cái.

“Ly trà này dường như không giống với ly trà ở nhà ta.”

Nàng quay đầu lại cười với Thải Linh.

Địa vị của Chi Chi thấp kém, hay nói chính xác hơn là hầu như không có chút địa vị nào, cho nên nha hoàn phục vụ chỉ có một mình Thải Linh.

Tuổi của Thải Linh cũng không lớn, chỉ xấp xỉ tuổi Chi Chi.

Thải Linh nhìn thấy dáng vẻ này của Chi Chi thì che miệng cười: “Sau này chủ tử sẽ còn có thể nhìn thấy nhiều thứ tốt hơn, ly trà này đã là cái gì, nhưng mà ly trà trong phòng Công Chúa quả đúng là trân phẩm, đó là vật mà Thánh Thượng cố ý ban thưởng, tất cả những thứ tốt trong thiên hạ này đều là của Công Chúa.”

Chi Chi ồ một tiếng, nàng không cảm thấy hâm mộ, cũng không cảm thấy ghen tỵ chút nào.

Bởi vì chênh lệch quá lớn, căn bản là không tài nào nảy sinh suy nghĩ khác, nàng và Công Chúa vốn chính là gà vườn và Phượng Hoàng khác biệt.

Lần đầu tiên nhìn thấy Công Chúa, là khi nàng theo chân mấy vị di nương kia cùng tới thỉnh an.

Các nàng quỳ xuống bên ngoài rèm, Công Chúa ngồi ở bên trong rèm, tất cả quy củ trong phủ đều do Cung ma ma nói, từ đầu đến cuối không hề nghe được giọng của Công Chúa.

Khi Cung ma ma bảo các nàng lui xuống, Chi Chi lén ngước mắt nhìn lên chiếc rèm, nhưng chiếc rèm kia được che thật kín, nàng chỉ có thể nhìn được một bóng người mờ ảo.

Người nọ ngồi ở trên ghế, hết sức tuỳ ý tự tại, nhưng vẫn khiến nàng cảm nhận được khí thế trên người “nàng ấy“.

***

Chi Chi chạy thật nhanh, ngay sau đó nàng nhìn thấy Thẩm tỷ tỷ.

Thẩm tỷ tỷ nhìn nàng kinh ngạc: “Sao vậy Chi Chi? Tại sao muội lại có dáng vẻ này?”

Chi Chi hốt hoảng đến mức bỏ quên cả đèn: “Thẩm tỷ tỷ, chúng ta mau trở về đi thôi.” Trống ngực nàng đập liên hồi.

Chỉ cần không bị mù thì đều có thể nhìn ra dáng vẻ bất ổn của Chi Chi, nàng chạy đến tóc tai tán loạn.

“Được được được, chúng ta trở về.” Thẩm tỷ tỷ không hề hỏi lại bất cứ điều gì.

Sau khi về đến nhà, Chi Chi rửa sạch sẽ vết máu trên tay, không nói một lời leo lên giường đi ngủ.

Thẩm tỷ tỷ thấy nàng như vậy nên cũng không dám hỏi gì cả.

Nàng ta không biết Chi Chi đang sợ cái gì, hay là bị vết thương kia hù doạ?

Nàng ta nghĩ như vậy, nhưng mà thực sự vất vả lắm mới chờ được đến lúc đối phương bị thương mà.

***

Sau đêm hôm đó Chi Chi cũng không hề nhắc lại những chuyện đã xảy ra, chẳng qua là càng ngày càng không thích ra khỏi cửa hơn, ngay cả chuyện đưa hà bao cho Hướng Thanh Sư cũng quên luôn.

Cho đến buổi tối tết Nguyên Tiêu ngày hôm đó, Lâm Nguyên tới rủ nàng ra ngoài, Chi Chi mới nhớ hôm nay là tết nguyên tiêu.

“Được, Tiểu Nguyên, đệ chờ tỷ một lát.”

Chi Chi tuỳ ý khoác một món áo choàng, sau đó đi ra ngoài.

Vì được ăn tết nguyên tiêu nên Lâm Nguyên vô cùng hưng phấn: “Tỷ tỷ, hôm nay đệ phải giải thật nhiều câu đố đèn, thắng hết phần thưởng mới được.”

“Được.” Chi Chi hỏi cậu bé: “Cha đâu rồi?”

“Cha nói cha không đi, dặn đệ bảo vệ tỷ thật tốt.” Lâm Nguyên vỗ ngực: “Tỷ tỷ, tỷ cứ yên tâm, hôm nay đệ đã đáp ứng cha rồi, đảm bảo sẽ đưa tỷ về nhà an toàn.”

“Ôi chao, không ngờ hạt đậu nhỏ này cũng lợi hại như vậy nha.” Thẩm tỷ tỷ ở bên cạnh cười.

Chi Chi cũng bật cười, dắt tay Lâm Nguyên: “Vậy chúng ta đi thôi.”

***

Tết Nguyên Tiêu là một trong những ngày tết náo nhiệt nhất trong năm.

Vào ngày này, toàn bộ kinh thành đều tràn ngập mùi thơm của đồ ăn, bên tai đầy ắp tiếng cười, mắt có thể nhìn thấy đủ loại đèn lồng màu sắc rực rỡ.

Pháo hoa cũng được bắn liên tục, pháo hoa đều là do người trong hoàng thất bắn, cho nên số lượng rất lớn. Bày tỏ ý muốn mời dân chúng cùng ăn mừng và cùng tận hưởng niềm vui vẻ hoà thuận với nhau.

Chi Chi dắt tay Lâm Nguyên, ánh mắt nhìn quanh khắp nơi.

Lâm Nguyên ở bên cạnh cũng rất háo hức, nhìn thấy có nghệ nhân giang hồ phun lửa thì cả kinh đến không khép được miệng.

“Tỷ tỷ, woa woa, tỷ nhìn kìa.”

Chi Chi nhìn thấy thì cũng không kìm được mà kêu lên ngạc nhiên, chỉ có Thẩm tỷ tỷ ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng.

“Có gì hay mà nhìn, đúng là hai tên nhà quê.”

Chi Chi làm như không nghe thấy.

Lâm Nguyên kéo Chi Chi đi, cậu bé muốn xem hết nơi này đến nơi khác, làm cho Chi Chi va vào người khác mấy lần.

Thẩm tỷ tỷ có chút không hài lòng: “Tên tiểu quỷ thúi này, cẩn thận một chút đi.”

“Tiểu Nguyên, Tiểu Nguyên, đệ chậm một chút...” Chi Chi lại va vào một người, nhưng lần này đối phương lại đưa tay đỡ lấy nàng.

“Lâm cô nương?”

Chi Chi ngẩng đầu lên, đập vào mắt nàng là một gương mặt tuấn tú mang theo vẻ lạnh lùng băng giá.

Nhưng mà dường như vẻ lạnh lùng băng giá đã vơi bớt đi rất nhiều

Hết chương 10.

Tác giả có lời muốn nói:

Người nào đó: Thậm chí đến dáng vẻ của ta cũng không thèm miêu tả???

Lời của Bê Ba: Công túa đừng giận, cố nhịn thêm vài chương nữa nha =)))
Trước Tiếp
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương